26/04/2009
>Sommaire Imprimer | Envoyer par mail
MA TƯỞNG TƯỢNGKITÔ HỮU, CHỨNG NHÂN CỦA CHÚA PHỤC SINH. Trước vô số những người sống trong cảnh khổ đâu phiền muộn, Kitô hữu là chứng nhân niềm vui, vừa bằng lời nói và vừa bằng cả cuộc sống.
Khi các môn đệ yếu đức tin, họ coi Đức Giêsu phục sinh chỉ là bóng ma. Nhưng khi đức tin của họ được củng cố, họ mới thấy Ngài có thực.Lắm khi chúng ta vẫn tưởng Chúa là bóng ma đe dọa, vì Chúa đến gặp ta một cách quá bất ngờ, giữa lúc con thuyền đời ta chòng chành vì gió ngược, hay lúc căn nhà lòng ta khép kín vì nỗi buồn đau. Chúa vẫn đến lúc ta tưởng Ngài không thể đến. Ngài mời gọi ta làm chứng nhân cho Ngài. Kitô hữu là chứng nhân của niềm hy vọng. (Manna, lmtstg_Ðài Loan).
Phúc Âm theo Thánh Luca (24,35-48)35 Hai môn đệ từ Emmau trở về, thuật lại cho Nhóm Mười Một và các bạn hữu những việc đã xảy ra dọc đường và mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh. 36 Các ông còn đang nói, thì chính Ðức Giêsu đứng giữa các ông và bảo: "Bình an cho anh em!" 37 Các ông kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma. 38 Nhưng Người nói: "Sao anh em lại hoảng hốt? Sao còn ngờ vực trong lòng? 39 Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?" 40 Nói xong, Người đưa tay chân ra cho các ông xem. 41 Vì mừng quá, các ông vẫn chưa tin và còn đang ngỡ ngàng, thì Người hỏi: "Ở đây anh em có gì ăn không?" 42 Các ông đưa cho Người một khúc cá nướng. 43 Người cầm lấy và ăn trước mặt các ông. 44 Rồi Người bảo: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Môsê, Các Sách Ngôn Sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm". 45 Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh 46 và bảo: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Ðấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, 47 và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. 48 Chính anh em là chứng nhân của những điều này.
1– NHỮNG BÓNG MA TƯỞNG TƯỢNGTrước khi dâng mình cho Chúa, Thánh An-phong là một luật sư lỗi lạc. Ngài rất nổi danh vì tài hùng biện và vì lý luận đanh thép sắc bén. Nhờ tài ba, ngài đã thành công trong rất nhiều vụ án hiểm hóc. Nhưng một hôm, Chúa đã để cho ngài phải thất bại. Trong một vụ án mà ngài thấy là đơn giản, dễ dàng, ngài đã bị thua một cách thảm hại. Trước thất bại cay đắng đó, ngài thấy như cả bầu trời sụp đổ. Danh tiếng phút chốc tan như mây bay. Uy tín bị cuốn đi trong làn gió thoảng. Cả một màn đen tối u ám phủ xuống cuộc đời.Chẳng còn biết tìm an ủi ở nơi nào khác, thánh An-phong quay về bên Chúa, chìm đắm trong lời kinh cầu nguyện. Nhờ ơn Chúa, ngài tìm được niềm bình an. Hơn thế nữa, ngài nghe được tiếng Chúa mời gọi đi vào con đường Chúa muốn. Từ đó, ngài hiến thân trọn vẹn để phục vụ Chúa, ngài đã trở thành linh mục, giám mục và lập ra Dòng Chúa Cứu Thế. Sau này, khi nhìn lại, ngài hiểu rằng chính Chúa đã hiện diện trong những thất bại để đưa ngài về con đường theo ý Chúa. Chính Chúa đã dùng những đau khổ để huấn luyện ngài trong đức khiêm nhường phó thác. Chính bàn tay Chúa đã hạ ngài xuống trong danh vọng trần thế để nâng ngài lên trong vinh quang Nước Trời.Trong sách Tin Mừng ta thấy thuật lại nhiều trường hợp tương tự. Khi thuyền của các môn đệ đang vất vả vượt qua sóng gió, Đức Giêsu đi trên mặt biển đến với các ông. Các ông tưởng là ma nên càng sợ hãi hơn. Nhưng đó chính là Đức Giêsu. Người làm cho biển êm sóng lặng và thuyền các ông tới bến bình an... Có lần Đức Giêsu cùng ở trên thuyền với các ông, nhưng Người ngủ say đến nỗi sóng gió dữ dội mà vẫn không hay biết gì. Các ông hoảng hốt đánh thức Người dậy. Và Người đã đe sóng gió khiến chúng phải im lặng.Hôm nay cũng thế, Người đến bất ngờ khiến các môn đệ sợ hãi. Họ đang bị cái chết đau thương của Người ám ảnh. Nên khi Người đến họ tưởng là ma hiện hình. Đức Giêsu phải trấn an họ. Cho họ xem những vết thương ở tay chân. Cùng ăn uống với họ và giải nghĩa Thánh Kinh cho họ. Nhờ thế, họ được bình an, được vui tươi và tin tưởng.Trong đời sống chúng ta cũng thế. Rất nhiều lần trong đời ta tưởng Chúa là bóng ma đến đe dọa đời sống ta. Có những biến cố lịch sử làm đảo lộn đời ta, tưởng chừng như đưa cuộc đời ta vào ngõ cụt. Nhưng không ngờ chính Chúa dùng biến cố lịch sử dẫn đưa ta vào một con đường mới theo thánh ý Chúa. Có những khi ta gặp thất bại ê chề tưởng chừng như không còn gượng dậy nổi. Nhưng không ngờ chính Chúa đã dùng thất bại để cảnh tỉnh ta, giúp tâm hồn ta vươn lên trong một đời sống mới cao cả tươi đẹp hơn. Có những khi ta gặp phải những nỗi đau buồn tê tái tưởng như chết đi được. Ta cứ tưởng Chúa đã bỏ rơi ta. Nhưng không ngờ chính Chúa hiện diện trong những đau buồn đó để giúp ta sống trưởng thành, sâu xa, phong phú hơn.Khi đức tin các tông đồ còn yếu kém, họ tưởng Chúa là ma. Khi đức tin đã được củng cố, các ngài mới thấy Đức Giêsu là có thực. Đức tin của các tông đồ đã được củng cố nhờ được gặp gỡ tiếp xúc thân mật với Đức Giêsu và được nghe Người giải nghĩa Thánh Kinh. Đức tin của ta còn rất non yếu. Ta hãy biết bắt chước các tông đồ củng cố đức tin bằng cách năng gặp gỡ Đức Giêsu. Hãy đến gặp Người trong Thánh Lễ. Hãy đến gặp Người trong giờ kinh tối trong gia đình. Nhất là hãy đến gặp Người trong những giờ cầu nguyện riêng tư, một mình đối diện tâm sự thân mật với Chúa.Hãy củng cố đức tin bằng cách học hỏi Thánh Kinh. Đọc Thánh Kinh hằng ngày để hiểu biết Chúa hơn. Suy niệm Thánh Kinh để tìm ra thánh ý Chúa. Và nhất là hãy biết thực hành Lời Chúa dạy trong đời sống hằng ngày. Khi đã gặp gỡ Chúa và đã thấu hiểu Lời Chúa, ta sẽ chẳng còn bị những bóng ma ám ảnh. Ta sẽ nhìn thấy Chúa trong tất cả các biến cố vui buồn của đời sống. Cuộc sống ta sẽ tràn đầy niềm vui và niềm bình an.Lạy Đức Giêsu Phục Sinh, con tin Chúa đang ở bên con. Con xin phó thác cuộc đời con trong tay Chúa. Đức TGM Ngô Quang Kiệt.
2 – BÌNH AN CHO CÁC CON Cuộc đời luôn bao trùm biết bao sự dữ. Sự dữ nhiều đến độ làm cho con người luôn bất an lo sợ. Người ta sợ thất bại. Sợ rủi ro. Sợ mất an ninh. Sợ nghèo đói. Sợ bị trả thù. Sợ phải đối diện với sự thật. Có cái sợ làm người ta “ăn không ngon, ngủ không yên”. Có cái sợ làm người ta đánh mất niềm tin nơi bản thân và tha nhân. Có cái sợ dẫn đến tuyệt vọng và buông xuôi.Tâm trạng của các tông đồ sau biến cố tuần thương khó là tâm trạng buồn sầu và lo sợ. Họ sợ liên luỵ vì từng là đồ đệ của tử tội Giê-su. Họ sợ phải về quê làm lại cuộc đời từ đầu. Họ sợ đường trở về còn nhiều bóng tối nghi nan. Từ sợ hãi dẫn đến đánh mất niềm tin. Dù đã được báo trước sau ba ngày Thầy sẽ sống lại. Thế mà, vì quá sợ mà quên hết mọi sự. Các ông không còn dám tin vào ai. Dù rằng các người phụ nữ đã kể rõ ràng họ đã gặp Chúa. Dù rằng hai môn đệ đi làng Emmau đã từng kể về cuộc hàn huyên với Chúa. Dù rằng Gioan và Phê-rô cùng chạy ra mồ, nhưng chỉ có Gioan thấy và tin còn Phê-rô thì không. Sợ hãi đã làm cho các ông hoa con mắt đến nỗi “nhìn cò ra quạ”, nhìn thấy Chúa lại tưởng là ma.Chúa đã quở trách các ông “sao lại hoảng hốt thế! Ma đâu có xương có thịt như vầy!”. Chúa chỉ cho các ông biết nguyên do của sợ hãi là thiếu lòng tin. “Sao lòng anh em còn ngờ vực?”. Đã bao năm sống với Thầy. Đã nhiều lần chứng kiến những phép lạ Thầy làm. Đã từng được nghe lời Thầy tiên báo “Sau ba ngày Thầy sẽ sống lại”. Thế mà các ông vẫn không tin. Từ không tin dẫn đến sợ hãi. Sợ bóng đêm của cuộc đời. Sợ những điều mới lạ. Sợ hãi dẫn đến chia đàn xẻ nghé. Mỗi người một nơi. Đường ai ai nấy đi. Sợ hãi nên đâu dám nhìn đời, nhìn người. Sợ hãi nên chỉ biết co ro nơi phòng tiệc ly. Cửa đóng then cài trong tâm trạngnặng nề đầy u ám và sợ hãi. Nỗi sợ hãi của kẻ thiếu lòng tin vẫn còn đó nơi con người hôm nay. Có người sợ cho tương lai ngày mai, vì ngày mai đâu biết sẽ ra sao? Có người sợ những nguy nan, khốn khó của giòng đời sẽ xảy đến với mình. Có người sợ thế giới đời sau, biết có hay không nên buông mình theo đam mê xác thịt! Có người vẫn còn mang nặng mặc cảm lo âu sợ hãi về một lầm lỗi của quá khứ. Vì sợ hãi nên đánh mất niềm tin nơi Thiên Chúa. Họ tìm kiếm thế lực trần gian. Họ bám vào quyền thế vua quan để sống. Họ cố vun quén tiền tài để hưởng lộc. Họ quên rằng điều quan yếu của cuộc đời là chính sự bình an tâm hồn. Không có bình an thì cho dù có tiền, có quyền vẫn là đánh mất cuộc đời. Cuộc đời cần bình an như cá cần nước để sống. Cuộc đời không có bình an là sự bất hạnh, là cuộc đời đáng thương hơn cả người nghèo khó mà có bình an tâm hồn. Thế nhưng, sự bình an chỉ ngự trị nơi tâm hồn có Thiên Chúa. Có Thiên Chúa thì chẳng sợ gian nguy, vì hết lòng tin tưởng cậy trông Thiên Chúa. Có Thiên Chúa thì không toa rập với sự dữ để làm hại đồng loại, để bán rẻ lương tri để rồi luôn lo sợ bị trả thù, trả đũa. Có Thiên Chúa sẽ mang lại hoa trái là niềm hoan lạc, tươi vui, bình an và hy vọng. Đánh mất Thiên Chúa mới là điều đáng sợ. Thế giới không có Thiên Chúa sẽ khiến con người hành xử theo ý mình, theo bản năng, theo tự do cá nhân. Đó là thế giới loạn lạc, đầy bất an và lo sợ. Con người sống với nhau nhưng luôn phải cảnh giác, phải đối phó, phải e dè, sợ thanh toán lẫn nhau. Đánh mất Thiên Chúa con người sẽ chẳng biết bám víu vào đâu khi giòng đời xô đẩy biết bao sóng gió tư bề, biết bao gian nan thử thách. Người ta kể rằng: có một cậu bé 5 tuổi vừa thức giấc trong một đêm giông tố bão bùng. Cậu mở mắt, thấy cảnh vật tối tăm. Ngoài trời giông tố, sấm chớp rợn rùng. Từng đợt gió rít lên tạo thành những âm thanh gầm thét như đang giận dữ đạp đổ nhà cửa và cây cối. Bốn bề xao động. Cậu sợ hãi, hốt hoảng và cầu cứu cha:-Cha ơi, cha ơi! Con sợ quá!-Cha đây, cha đây! Cậu nghe tiếng cha vọng lại-Cha đâu sao con không thấy? Con sợ quá! Cậu giơ tay ra phía trước quờ quạng.-Cha đây, Cha đây! Người cha bước lại ngồi xuống bên cậu. Cậu ôm lấy cha, áp đầu vào ngực cha. Người cha đỡ cậu nằm xuống và vỗ về cậu. Cậu bé yên lặng nắm lấy bàn tay Cha dìu dịu đi vào giấc ngủ an lành. Bên ngoài mưa bão vẫn còn, nhưng sự sợ hại nơi cậu bé đã tan biến trong lòng của Cha. Vâng, Chúa Phục sinh vẫn tiếp tục đến bên cuộc đời chúng ta như xưa Ngài đã từng đến với các tông đồ. Ngài vẫn đến với chúng ta qua những biến cố vui buồn, qua những thăng trầm của giòng đời. Ngài vẫn đang mời gọi chúng ta đặt cuộc đời trong bàn tay quan phòng của Chúa. Cho dù cuộc đời có nghiều nghi nan. Cho dù giòng đời có nhiều bất trắc và giông tố. Hãy lấy đức tin mà nắm vào Chúa. Hãy lấy lòng cậy trông mà phó thác vào Chúa. Hãy lấy lòng mển để vâng theo thánh ý Chúa.Xin Chúa Giê-su phục sinh luôn ở lại với chúng ta theo như lời Người đã nói: “Thầy sẽ ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế”. Xin Chúa luôn là khiên che, thuẫn đỡ cho cuộc đời chúng ta. AmenJos. Lê duy Tuyền (22.4.09)
3 - THẾ GIỚI KHÔNG THỂ THIẾU MA(Lc 24, 36-48) Giữa năm 2008, cuốn tiểu thuyết “Con Ma Dễ Thương” của tác giả Giang Thu thu hút nhiều độc giả trẻ, do tính chất triết lý của nó: chuyện một cô gái trẻ đẹp và hiền hậu, bị bệnh và chết đi. Hồn cô vất vưởng...Một đêm không chịu nổi giá lạnh, cô vào trú một miếu hoang bên đường. Những con ma hung dữ ăn hiếp và đẩy cô ra ngoài, khiến cô lại chết thêm một lần nữa. Lần này, hồn cô rã tan và dật dờ trong gió. Một con quỷ dữ thương xót cô và muốn lấy cô làm vợ, nhưng cô nghĩ: " Tuy hồn đã rã và đang chịu nhiều đớn đau, nhưng vẫn còn có cơ hội đầu thai thành người. Nếu sống với quỷ dữ đi hại người, thì đời đời cô sẽ hết cơ hội làm người ". Trong thời buổi phim ảnh ăn nên làm ra nhờ”ma”, bộ phim Việt Nam “Ma Làng” cho thấy “ma” tình người ở những vùng nông thôn nghèo, cũng lắm thủ đoạn, lừa lọc, dối trá, tham lam. Khi khoa học chưa tiến bộ, thiêu áng sáng điện, thì ma nhan nhản khắp nơi. Khi ánh sáng khoa học và ánh sáng điện toả chiếu, ma bị xua đuổi và biến mất dần. Nhưng khi khoa học và công nghệ đã đạt đỉnh cao, “nhu cầu” về “ma” lại tái hiện : những con ma, loại ma được kỹ thuật khoa học tạo thành với mục đích kinh doanh và giải trí đã đành, nhưng chủ yếu là những con ma do con người tạo ra hoặc tự tạo, nhằm đạt được các ý đồ, tham vọng ích kỷ và có khi độc ác. Những con ma làng mặt ngừơi dạ thú, bán linh hồn cho qũy dữ, vì chẳng muốn trở lại làm người. Thế giới không vắng bóng ma. (Bài của Giáo Sư Nguyễn thế Bài rất phong phú và sâu xa, nhưng vì hơi dài, nên xin đọc tiếp trên trang bạn đọc, bằng cách bấm vào đây.)
BÚT CHIẾN VÊ LỜI TUYÊN BỐ CỦA ĐỨC THÁNH CHA. Người trẻ không cần bọc cao su và thuốc ngừa thai, nhưng cần cảm nghiệm được hạnh phúc trong những liên hệ chân chính VietCatholic News Trong tuần qua, Quốc Hội Bỉ đã buộc bà Đại Sứ Bỉ tại Vatican trình lên Toà Thánh kháng thư của họ về lời tuyên bố chống phân phát bọc cao su của Đức Thánh Cha Benêđictô XVI trong chuyến Tông Du Phi Châu vừa qua. Không những thế, có một số người Công Giáo Việt Nam cũng tỏ ra đồng ý với báo chí và dư luận trong việc chỉ trích ĐTC. Để giúp độc giả hiểu rõ hơn về lời tuyên bố của ĐTC, chúng tôi mạo muội phiên dịch Tuyên Cáo của Hiệp Hội Gia Đình Hành Động Phi Châu (La Fédération Africaine D’Action Familiale - FFAA) về bọc cao su được công bố ngày 25 tháng 3 năm 2009. Trong đó Hiệp Hội này hoàn toàn đồng ý với quan điểm của ĐTC.Phaolô Phạm Xuân Khôi --o-- CUỘC BÚT CHIẾN VỀ LỜI TUYÊN BỐ CỦA ĐTC Về BỌC CAO SU(POLEMIQUE SUR LA DECLARATION DU PAPE SUR LE PRESERVATIF)Chúng ta có hiểu ĐTC có ý nói gì không?Chúng tôi, 30 đoàn thể thuộc Hiệp Hội Gia Đình Hành Động Phi Châu từ 20 quốc gia Phi Châu: Burundi, Burkina Faso, Cameroun, Togo, Côte d'Ivoire, Tanzanie, Uganda, Rwanda, Nước Cộng Hòa Dân Chủ Congo (RDC), Nigeria, Madagascar, Ile Maurice, Malawi, Cộng Hòa Nam Phi, Sénégal, Soudan, Zimbabwe, Tchad, Kenya, ước mong trình bày ý kiến của chúng tôi trong cuộc bút chiến về vấn đề bọc cao su.Điều mà chúng ta đã được nghe từ lời tuyên bố của ĐTC là: Bệnh AIDS/SIDA là một tai họa. Ngài mời gọi chúng ta, hơn bao giờ hết, hãy nhân bản hóa bản năng tính dục, cùng giúp đỡ những người đang bị bệnh, và bảo chúng ta rằng vấn đề ấy không thể được giải quyết bằng việc phân phát bọc cao su, mà ngược lại, việc phân phát này còn làm cho vấn đề thêm trầm trọng.Nhiệm vụ của chúng tôi không phải là bàn luận về lời tuyên bố hay giá trị hoặc hình thức của lời tuyên bố ấy. Nhân cuộc bút chiến về vấn đề này, chúng tôi đưa ra quan điểm của chúng tôi dựa vào một số nhận xét thưc tế. Thực ra, chúng tôi gặp rất nhiều người Phi Châu trẻ cũng như già, là những người tin chắc rằng giải pháp để chống lại HIV/AIDS/SIDA không phải là bọc cao su mà là giáo dục về bản năng giới tính. Nhiều thế hệ đã đồng hóa lục địa Phi Châu với một nơi hàm chứa những mẫu gương văn hóa và truyền thống phong phú về sự tôn trọng giá trị gia đình qua những thử thách của thời gian. Trong nhiều truyền thống của chúng tôi, sự giáo dục này cần thiết để sống một đời sống tính dục thỏa mãn và một tình yêu chân chính, đưa đến một hôn nhân hạnh phúc và một thành quả về thể chất cũng như tinh thần. Quan niệm này về giáo dục có khả năng làm cho con người trở nên một người trưởng thành tự do. Sự hiểu biết của chúng tôi về “bản năng tính dục được nhân bản hóa” (sexualité humanisée) nói lên và đã được Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI nói đến dựa trên sự thật là việc giáo dục phải bao gồm một sự kiện, là bản năng tính dục không chỉ giới hạn về sinh lý hay sinh dục, mà còn là việc học để sống với một bình diện khác có tính cách xã hội, tôn giáo và linh thánh. Mục đích của bình diện này là bày tỏ tình yêu chân thật và dựa trên sự tin tưởng cùng chấp nhận lẫn nhau.Điều này không có nghĩa là chúng tôi phủ nhận tiến bộ, như một thành ngữ Công-gô nói: “Nếu bạn thay đổi xứ sở, thì hãy thay đổi cách sống”, nhưng chúng ta phải biết rằng: “cây không thể không có rễ” (thành ngữ Manđingô). Trong việc tìm kiếm một cách sống mới thích hợp và chấp nhận được, người Phi Châu ngày nay, nhằm mục đích tạo ra một sự pha trộn cách hoà hợp truyền thống văn hoá xã hội phức tạp vẫn còn tiếp tục hình thành cá tính của người ấy với những đóng góp hiện đại, là những đóng góp không duy trì những giá trị cổ truyền mà còn thêm vào đó những giá trị tân thời, đang loại bỏ những thiếu xót của cả hai. Trong số những đóng góp hiện đại có bọc cao su. Không phải tất cả những gì hiện đại đều là những điều tốt nhất. Trái với việc thực hành tiết dục, việc phân phát bọc cao su thì dễ dàng và đôi khi còn được coi là năng nổ. Nhưng việc phân phát bọc cao su một cách lạm dụng, thiếu kiểm soát, bừa bãi và vô trách nhiệm đã khuyến khích những người trẻ trở thành hỗn loạn về tính dục.Chúng tôi hy vọng rằng những cơ quan quốc tế lắng nghe tiếng nói của những người Phi Châu, là những người muốn có một ý thức chắc chắn về nhân phẩm trong kinh nghiệm về tính dục. Việc giáo dục về trách nhiệm, về ý nghĩa của phái tính, về việc sống một tình yêu trong mọi bình diện của nó, là điều thích hợp cho giới trẻ Phi Châu. Giới trẻ cần những tài liệu tham khảo, và trên hết, những mẫu gương thích hợp và sống động. Cho nên chúng tôi không sợ nói lên với các em những gì chúng tôi tin. Không cần phải mị dân. Đừng ngại đòi hỏi người ta phải cố gắng, và đừng sợ, nếu cần, phải đề ra một ý tưởng có tính cách đòi hỏi, làm như thế (phát bọc cao su) là không kính trọng các em. Nhất là việc tin rằng những người trẻ không có khả năng yêu thương. Những người trẻ không cần người lớn phân phát bọc cao su và thuốc ngừa thai cho các em. Những thứ đó đã dư thừa. Điều các em tìm là những người lớn hạnh phúc trong đời sống phái tính và giúp các em cảm nghiệm được những liên hệ chân chính.Thực ra, trong một nước như Uganda, qua một chiến dịch giáo dục vê việc tiết dục trước khi thành hôn và chung thủy trong hôn nhân, mức độ lan tràn của dịch (AIDS/SADA) đã giảm bớt một cách đáng kể trong những năm gần đây. Tạp chí khoa học Hoa Kỳ tên là Science số 304, vào ngày 30 tháng 4 năm 2004, đã đăng một bài của hai nhà khảo cứu thuộc Đại Học Cambridge, là các ông Rand L. Stoneburner và Daniel Low-Beern, về hiệu quả của cuộc chiến chống bệnh AIDS/SIDA tại Uganda. Theo hai nhà khảo cứu này thì sự giảm thiểu của bệnh AIDS/SIDA tại xứ này được cắt nghĩa bằng chiến dịch duy nhât ấy. Sứ điệp được truyền đi trong dân chúng nhấn mạnh đến sự gia tăng hoành hành của bệnh tật vì bệnh AIDS/SIDA, và phương tiện chính để truyền các vi khuẩn là qua tính dục. Nhưng nguồn gốc của phương thức này và sự thành công của nó, chính là việc quảng bá sự chung thủy và tiết dục, thay vì việc phân phát bọc cao su và thử nghiệm HIV như thưởng làm.Để tránh sự lan tràn của bệnh AIDS/SIDA một cách lâu dài, chúng ta phải tin vào khả năng sống đời phái tính cách trọn vẹn và trách nhiệm của những người trẻ trong phạm vi chung thủy và tiết dục. Sự thay đổi trong cách sống, một cách sống hấp dẫn đối với người trẻ, là một tiến trình có thể được quảng bá bởi người lớn và chính những người trẻ. LÀM ƠN GIÚP CHÚNG TÔI GIỮ ĐƯỢC GIÁ TRỊ CỦA CHÚNG TÔI.TRONG KHI CHÚNG TA, NGƯỜI PHI CHÂU, ĐỪNG PHẠM LỖI KHÔNG CHIẾN ĐẤU.Danielle SauvageChủ Tịch của Hiệp Hội Gia Đình Hành Động Phi Châu (FAAF) Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ.Vietcatholic 22/4/09.
HỘI NGHI KỲ I-2009 CỦA HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VN VŨNG TẦU (15.04.2009) – Vietcatholic. Vào năm 2010, Giáo Hội Việt Nam sẽ kỷ niệm 50 năm hàng giáo phẩm được thiết lập. HĐGMVN đã đệ đơn thỉnh nguyện lên Toà Thánh và đã được Đức Thánh Cha Bênêđictô XVI cho phép mở Năm Thánh 2010, bắt đầu từ ngày 24.11.2009 cho đến lễ Hiển Linh 2011.Trong Hội nghị lần này, Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn, Trưởng ban Tổ chức Năm Thánh, đã trình bày những việc đã thực hiện trong một năm vừa qua, đồng thời nêu lên những việc cần làm trong giai đoạn tới, nhằm chuẩn bị cho việc cử hành Năm Thánh cách chu đáo, cụ thể và mang lại hiệu quả tốt nhất. Xin đọc tiếp......
|
Sommaire
Communauté Vietnamienne - Paroisse St-Défendent - Mej(TNTT) InfosEglises - Solidarité - Paroisses de proximité - Dernières nouvelles© Paroisse Saint DéfendentMentions légales